Câu chuyện anh Trần Tích cùng Innerspace Việt Nam

anh-tran-tich-hoc-vien-inner-space

Trần Tích – 29 tuổi. Tôi sinh ra, lớn lên, rồi đi làm đi như mọi người. Càng lớn thì chúng ta càng áp lực nhiều với bộn bề cuộc sống, bao nhiêu lo toan nó bao lấy ta. Lắm lúc chúng ta ngạt không thở nổi, thế rồi ai cũng phải đứng lên, sống và chiến đấu với nó.

Tuy nhiên, cuộc sống này là gì thì với nhiều người hảy còn là câu hỏi bỏ ngõ, sống để vui hay vui để sống? Đó là câu hỏi có lẽ là lớn nhất trong mỗi chúng ta. Nay Tôi chỉ xin phép kể lên câu chuyện của mình.

Giữa cái bộn bề của Sài Gòn này, đi đâu cũng thấy người tài giỏi, giàu có, chúng ta thì càng lúc càng có tuổi và ở mỗi độ tuổi có cái lo khác nhau.

Sinh viên thì cố sao cho được điểm tốt, ra trường thì cố sao xin được công việc tốt, đến gần 30 tuổi hoặc hơn thì lo chuyện gia đình, con cái… rồi sau đó là phụng dưỡng ông bà, cha mẹ… và bao nhiêu là cái lo khác.

Rồi chuyện không như chúng ta mong đợi thì buồn, sân si, đau khổ, tuyệt vọng…Ngày vui thì ít mà ngày buồn thì nhiều. Cứ thế mà chúng ta ngày qua ngày sống với nó rồi cũng quen dần nhưng phần lớn chúng ta ít hài lòng với chính mình, với những thứ mình có, rồi căng thẳng, mệt mỏi…

Tôi cũng vậy, vì mang nhiều tham vọng, mong muốn thực hiện và có được cái mà người ta đang có là nhà, là xe, là tài khoản trong ngân hàng, là chức vụ, địa vị… nên cứ lao vào kiếm tiền như con thiêu thân, tất nhiên ai trong chúng ta cũng đều cố gắng phấn đấu cả.

Tôi mơ đến Đoàn Nguyên Đức (Bầu Đức), Tôi mơ đến Nguyễn Đức Kiên (Bầu Kiên), Tôi mơ đến Lý Gia Thành…

Rồi Tôi bị áp lực căng thẳng, họ có nhiều thứ mà mình thì không có gì. Nhiều bạn trẻ giờ cũng khá giỏi, khá thành công… vì tính hơn thua, vì hoài bảo mà không kiểm soát chính mình, tự ta đưa chúng ta vào sư mệt mỏi, căng thẳng tột độ.

Tôi lang thang Sài Gòn, Tôi nhớ đến một người, Chị đã từng nói với Tôi cách đây hơn 2 năm: Nếu một ngày nào đó bạn thực sự mệt mỏi, bế tắt… bạn có thể tìm đến Innerspace Việt Nam, nơi đó sẽ giúp bạn biết gì và cần làm gì. Tôi chợt nghĩ: Làm gì có, cứ từ từ, café, gặp bạn bè… rồi cũng xong thôi.

Nhưng thực sự một ngày và nhiều ngày khác Tôi thực sự chịu không nổi áp lực tinh thần, tôi gần như mất kiểm soát toàn bộ, tôi hay nổi giận, dễ cáu gắt, khó chịu…Tôi thử gõ vào google với tên Inner Space, tôi xem qua vài thông tin, tôi thấy họ viết, cùng các lớp họ sắp mở với các tiêu đề mà tôi đang mắc phải, nào là: Tư duy tích cực, Suy nghĩ hiệu quả, Cái tôi mi là ai… rồi Bình an nội tâm – Sức mạnh nôi tâm.

Tôi xem qua vài dòng giới thiệu, thực sự nó làm Tôi quan tâm, Tôi suy nghĩ và đăng ký học. May thay, lớp đầu tiên tôi đăng ký đó là: Bình An Nội Tâm – Sức Mạnh Nội Tâm do cô Kim Hưng đứng lớp.

Cái cảm giác ngày đầu tiên đến với trung tâm, không gian làm tôi bình yên đến lạ, một cảm giác mà tôi hằng ao ước bao lâu nay, một tâm thế thoải mái, nhẹ nhàng…

Tôi tham gia lớp học, Tôi học đến đâu thì như được mở cửa trong lòng mình đến đó, Tôi hiểu mình, hiểu người, quan trọng là Tôi biết mình muốn gì, cần gì và làm gì.

Sau tất cả tôi nhận ra rằng: thực sự cuộc sống thì nó đã đi theo quy luật của tự nhiên rồi, cho nên con người chúng ta cũng phải thuận theo tự nhiên nhưng quan trọng là chúng ta phải biết chúng ta là ai, cần làm gì và làm như thế nào.

Phải bình tĩnh trước các biến động của cuộc sống, phải làm chủ được chính mình. Chỉ khi mình quản lý được chính mình thì mình mới hiểu mọi chuyện xung quanh và hiểu người khác thế nào.

Vậy bình an là gì, ở đâu mà chúng ta cứ mãi kiếm tìm? Thực sự có nhiều cách nhưng với Tôi cách bền vững nhất là hiểu, kiểm soát được chính mính, tâm thế chúng ta bình an thì mọi chuyện sẽ được bình an.

Tuy nhiên để làm được điều này thì ngoài hiểu biết chúng ta cũng phải luyện tập thường xuyên và nếu được hãy giúp những người xung quanh chúng ta làm được điều đó thì nghĩa là khi đó phần nào sự bình yên của chúng ta cũng đủ mạnh rồi.

Phương pháp bài bản và hiệu quả thì mọi người có thể tham khảo ở innerspace.vn.

Anh Trần Tích

Kỹ sư điện, 29 tuổi chia sẻ.

Bạn nghĩ gì về bài viết này

avatar
  Đăng ký nhận thông báo  
Khi có