Khi tôi đau đớn, ai ở bên tôi?

Cách đây 1 tuần, công việc của tôi không đạt, tôi bị sếp phê bình, tôi nhắn tin cho người yêu, kể lể, bỗng nhiên anh ta gọi lại và gắt lên: “Anh bận lắm, đừng nhắn tin nữa”. Tôi chết lặng, hụt hẫng, anh ta hẳn đã có người khác rồi. Tôi chẳng biết nói chuyện này với ai, dù vẫn gặp cha mẹ, anh em, bạn bè…

Nhưng không như trước kia, tôi không đổ lỗi cho người làm tôi khốn khổ. Tôi không căm ghét ông sếp cay nghiệt, tôi không tập trung suy nghĩ vào thái độ lạ lùng của người yêu. Về nhà, tôi tránh giao tiếp với người thân để hạn chế xung đột nếu như tôi không kịp kiểm soát lời nói khi tâm trạng không thoải mái.

tôi không đổ lỗi cho người khác

Tôi cũng không còn lang thang ngoài phố, lao vào mua sắm, ăn uống, và tán gẫu…bởi những thứ ấy không giải quyết được tận gốc vấn đề của tôi, mà tôi còn lệ thuộc vào chúng. Có những lúc quá buồn, tôi ngủ vẫn để tivi, nửa đêm tôi hay giật mình thức dậy, sáng mai tôi đi làm với gương mặt nhàu nhỉ. Lần này, tôi không làm như thế.

Tôi cũng không tìm gặp nhà tư vấn để trút bỏ nỗi lòng…

Bởi không ai có thể sống thay cuộc đời của chính tôi. Không ai có thể cảm nhận đầy đủ tình yêu, khát vọng và nỗi đau của chính tôi. Chính tôi mới có thể hiểu mình nhất. Thêm vào đó, bản chất sâu thẳm của tâm hồn mỗi người là sự thông thái nội tâm. Chính vì vậy, khi đứng trước những vấn đề lớn lao, người ta thường khuyên nhau: “Hãy tĩnh tâm” để suy ngẫm và tự mình quyết định. Vì vậy, tôi thử một cách mới: trò chuyện với bản thân. Một cuộc trò chuyện rất khác thường với đối tượng “quen ơi là quen” của tôi. Tôi đã tự hỏi mình:

Mình cảm thấy như thế nào về điều này?

Khi gặp bất trắc, điều tôi cần nhất là được quan tâm, vậy nên tôi đã trao sự quan tâm cho chính bản thân bằng cách hỏi thăm chính mình. Sau đó, tôi trả lời cho chính mình cảm xúc chân thật mà mình đang có. Mình đang cảm thấy trống trải, thua kém, thất vọng, oán hận…

Tôi lặp lại những gì vừa trả lời, xác nhận xem có đúng vậy không?

Đây không phải là bước thừa mà là tôi thể hiện sự lắng nghe và thấu hiểu chính mình. Trong mọi cuộc đối thoại, chúng ta luôn cần người khác lắng nghe, thấu hiểu. Do đó, tôi cũng cần trao sự lắng nghe, thấu hiểu cho bản thân.

tôi thật sự muốn gì

Mình thật sự muốn gì?

Tôi hỏi mình câu này nhiều lần cho đến khi câu trả lời chạm đến các phẩm chất, các giá trị. Vì điều chúng ta thật sự cần nhất chính là các giá trị nhân văn. Người ta xây nhà  vì muốn được an toàn, người ta làm việc vì muốn phát huy lòng tự trọng và được tôn trọng, người ta lập gia đình vì muốn được hạnh phúc và yêu thương. Tôi hỏi và để chính mình trả lời. Tôi là VIP (very important person) trong căn phòng nội tâm. Nguyên tắc là hãy để chính mình được bộc lộ tự nhiên và chân thật nhất.

Khi tôi nhắn tin cho người yêu, mong được an ủi chia sẻ, nhưng anh ta nói “đừng nhắn tin cho anh nữa”, vậy tôi có muốn người ấy giải thích lý do không?. Tôi tự hỏi mình tiếp: “Đằng sau việc muốn người ấy giải thích, mình thật sự muốn gì?”. Và tôi nhận được câu trả lời: “Tôi muốn được tôn trọng”.

Mình có thể làm gì để vấn đề tốt hơn?

Ở câu hỏi này, tôi đang hướng đến giải pháp. Tôi biết một thực tế rằng chúng ta không thể kiểm soát được người khác. Vì vậy, nếu muốn vấn đề khác đi, điều thực tế nhất là bản thân tôi cần phải làm gì.

Chúng ta có thể đề ra những hành động cụ thể, hay khơi dậy những phẩm chất trong mình. Để phản hồi thái độ lạ lùng của người yêu, tôi đã chọn giải pháp: trân trọng chính mình, trân trọng những gì mình đã làm và tiếp tục làm tốt hơn nữa  đó là cách trao lòng tôn trọng cho bản thân và có được sự tôn trọng từ mọi người.

minh that su muon gi

Mình chắc chắn làm những điều đó chứ?

Tôi hỏi mình để nhằm khẳng định quyết tâm.

Tôi chọn giải pháp tôn trọng chính mình, có thể tôi mất người yêu, nhưng tôi không thể mất lòng tự trọng. Tôi bình tỉnh, không gào thét trong lòng cũng như không tìm cách để gặp hay gọi cho anh ta. Khi đau đớn, người tôi cần ở bên tôi, là chính tôi.

Khi trò chuyện với chính mình, tôi nhận ta “Mối quan hệ với bản thân là nền tảng cho tất cả mối quan hệ với người khác”. Bản thân bạn chính là người sẽ ở cùng bạn từ giây phút đầu tiên đến giây phút sau cuối của cuộc đời mình. Ba mẹ cũng có thể rời xa bạn. Vợ chồng cũng cần những giây phút riêng tư, con cái có cuộc đời riêng… Chỉ có bạn là VIP thật sự của chính mình.

Vì vậy, sao phải đợi đến khi có sự cố mới ngồi lại với chính mình? Bạn có thể trò chuyện cùng bản thân mỗi ngày, nhìn nhận những điều tốt đẹp mình có hay làm được, thấu hiểu những cảm xúc thăng trầm và rút ra những kinh nghiệm… Đừng để mình phải gọi bản thân là “người lạ ơi”. Bạn có thể giúp ít nhất 1 người trên đời này hạnh phúc, đó chính là bạn. Cuộc đời sẽ trân trọng bạn vì nghĩa cử ấy

Bạn nghĩ gì về bài viết này. Hãy để làm cảm nhận của bạn ở bình luận phía dưới nhé

Phương Trinh

6
Bạn nghĩ gì về bài viết này

avatar
4 Comment threads
2 Thread replies
0 Followers
 
Most reacted comment
Hottest comment thread
5 Comment authors
Inner Space Việt NamNguyen phong PhúSallyLâm Kim BìnhNguyen The Dung Recent comment authors
  Đăng ký nhận thông báo  
mới nhất cũ nhất hay nhất
Khi có
Nguyen The Dung
Khách
Nguyen The Dung

Thật tuyệt vời bài viết nói rất rõ ràng đi vào lòng người đọc
The Dung

Lâm Kim Bình
Khách
Lâm Kim Bình

Tks

Sally
Khách
Sally

Thật là hay wa nha

Nguyen phong Phú
Khách
Nguyen phong Phú

Tôi học theo bạn, tôi thấy mình mạnh mẽ hơn. Hãy vỗ về an ủi chính mình, xây dựng cho mình lòng tự trọng rồi mọi người sẽ tôn trọng bạn.