Nơi tâm hồn cất tiếng hát (kì II)

noi-tam-hon-cat-tieng-hat-phan-2 (1)

Câu chuyện của tình nguyện viên

Đến với trung tâm, ngỡ ngàng và thích thú với từng góc vườn, từng tấm card… hẳn bạn sẽ có câu hỏi: Ai là người bỏ ra tiền bạc, thời gian, công sức để làm nên những điều đáng yêu này? Đó chính là các tình nguyện viên!

noi-tam-hon-cat-tieng-hat-phan-2 (2)cô Trish Summerfield

15 năm qua, cô Trish Summerfield đã vui vẻ sống ở một đất nước xa lạ, không người thân để thực hiện các chương trình, soạn ra từng tấm card, đào tạo tình nguyện viên. Cô đã bắt đầu chỉ có một mình. Để rồi bây giờ, trung tâm có cả một đội ngũ tình nguyện viên đủ mọi lứa tuổi.

noi-tam-hon-cat-tieng-hat-phan-2 (3)

cô Kim Hưng

Như mọi nơi khác, trung tâm cũng có những chức vụ. Nhưng tất cả đều tự xem mình là tình nguyện viên. Vì vậy, bạn sẽ thấy chị Phạm Thị Sen có thể vào bếp nấu ăn, dạy học, hay tiếp chuyện khách đến thăm. Bạn sẽ thấy cô Kim Hưng, từng là giảng viên đại học, với mái tóc bạc phơ, vẫn sẵn sàng xắn tay áo làm vườn…

noi-tam-hon-cat-tieng-hat-phan-2 (4)

Chị Phạm Thị Sen đang hướng dẫn lớp học

Anh Nguyễn Văn Thịnh (Nhân viên kinh doanh, vận động viên khuyết tật cấp quốc gia, từng đem về cho đất nước nhiều huy chương Vàng Sea Games) tâm sự với tư cách tình nguyện viên: “Mình rất tự hào khi được đóng góp công sức cho một chương trình ý nghĩa như Inner Space và Giá trị sống. Vì vậy, trong mỗi hành động, mình luôn chú ý để bồi đắp thêm hình ảnh đẹp về trung tâm trong lòng mọi người đến đây”.

“Tớ là Tiếp tân nè!”

Chị Trần Thị Trà Giang (Giáo viên), cũng là tình nguyện viên của trung tâm, chia sẻ: “Khi làm tiếp tân, tôi gác lại toàn bộ công việc của mình để chỉ tập trung cho công việc của trung tâm và luôn tự nhắc mình có suy nghĩ tích cực để đóng góp vào bầu không khí ở đây”.

Cá nhân tôi cũng có nhiều tình thương mến dành cho những tình nguyện viên, ngay từ lúc tôi còn chưa biết tên những tình nguyện viên ấy. Đó là tình cảm dành cho cung cách rất hiền hậu, gần gũi, như một người ruột thịt của chị Phan Thu Hương. Có những buổi học tối, nhìn tình nguyện viên Nguyễn Thị Ngọc Linh (Giáo viên) ở lại lau dọn phòng sau khi học viên ra về, tôi vẫn thầm xúc động và cảm phục…

Không chỉ riêng tôi, một học viên lớn tuổi từng bước đến kéo TNV Võ Thị Ý Nhi vào lòng và bảo: “Sao chăm chỉ thế, lúc nào cô cũng thấy con làm việc…”

Một lần, trong lúc giặt màn gối cho trung tâm, bạn Tạ Quang Thắng nói: “Ở nhà, em chưa bao giờ làm những việc này. Nhưng vào trung tâm, thấy việc gì cần mình, em đều cố gắng làm”.

Những bông hoa ở khoảnh sân trước là do ba bà mẹ, ba học viên lâu năm của trung tâm trồng trọt. Dù bận bịu với gia đình, nhưng những TNV đặc biệt này vẫn không ngại mất thời gian, không ngại khiêng những bao phân bón để chăm sóc cho khu vườn thêm đẹp.

noi-tam-hon-cat-tieng-hat-phan-2 (6)

Người làm vườn thầm lặng…

Cô Thanh Bình tâm sự: “Cô thật sự xúc động khi mình ở tuổi đã về hưu mà trung tâm vẫn chọn cô làm tiếp tân, khiến cô cảm thấy mình được đóng góp, mình làm được những điều có ích. Tuổi tác cao, sức khoẻ yếu, nhưng cô luôn tự nhắc nhở mình phải có trách nhiệm với những việc mình đã nhận. Có lần cô phụ bếp, rất mệt mà không dám nói ra, cô Kim Hưng đến nói nhỏ với cô rằng: “Nếu bạn mệt thì bạn cần đi nghỉ ngay, sức khoẻ luôn là điều quan trọng”.

Không chỉ hết mình trong phục vụ và giữ thái độ hoà nhã với khách cùng học viên, các tình nguyện viên còn dành cho nhau sự chăm sóc và tình cảm đáng quý như thế đó!

noi-tam-hon-cat-tieng-hat-phan-2 (12)

noi-tam-hon-cat-tieng-hat-phan-2 (10)

noi-tam-hon-cat-tieng-hat-phan-2 (9)

noi-tam-hon-cat-tieng-hat-phan-2 (8)

noi-tam-hon-cat-tieng-hat-phan-2 (7)

“Vì chúng ta là gia đình mà…”

Trung thực mà nói, ngày đầu đến đây, tôi hơi e dè vì vài tình nguyện viên khó tính. Sau hai năm gắn bó, tôi nhận ra sự thay đổi tuyệt vời của chính các tình nguyện viên ấy. Điều vĩ đại nhất trên đời là thay đổi bản thân. Và các tình nguyện viên ấy truyền cho tôi cảm hứng cùng niềm tin thay đổi chính mình!

noi-tam-hon-cat-tieng-hat-phan-2 (11)

Giá trị của kiến thức

Tiếc là tôi không đủ khả năng và cũng không đủ vốn từ để có thể nói hết với bạn về sự tuyệt vời của kiến thức nơi đây.

Kiến thức của trung tâm đã và đang được áp dụng ở hơn 80 quốc gia trên thế giới, được sự ủng hộ của Liên Hiệp Quốc. Nhưng trên hết, giá trị của kiến thức được cảm nhận một cách chân thật qua chính các học viên.

Có lần, chị Thiên Nga đã nhắn tin cho tôi rằng: “Em ơi, kiến thức của trung tâm hay quá. Chị học được hai lớp của cô Trish và cô Sen. Chị sẽ đưa chồng con mình đến học”.

Anh Vũ Bá Chung (ở Đồng Nai) chia sẻ rằng kiến thức của trung tâm giúp anh vượt qua giai đoạn bị trầm cảm nặng. Anh vẫn đang tiếp tục học các lớp ở trung tâm và luôn nhắc mình có quyền tự chọn lựa cảm xúc của mình trước mọi tình huống.

Trần Thị Tuyết Mai thì tâm đắc: “Trước khi đến trung tâm em nóng tính dữ lắm và luôn muốn người khác làm theo ý mình. Bây giờ em hiểu ra và tự điều chỉnh mình. Gia đình, bạn bè, các mối quan hệ của em cũng trở nên dễ dàng hơn”.

Khi đến với trung tâm, tôi ở trong tình trạng suy nhược cơ thể vì tổn thương trong lòng. Kiến thức của trung tâm giúp tôi vượt qua đỉnh điểm của cơn bão lòng. Tôi nhận ra mình đã quá nhạy cảm, và tự làm mình tổn thương bấy lâu nay.

Tôi từng đi học kỹ năng, đi spa, đi mua sắm… để thay đổi chính mình, mong muốn mình có một cuộc đời tốt đẹp hơn. Nhưng những nỗ lực của tôi chỉ chạm đến cái bên ngoài. Trung tâm giúp tôi nhận ra thay đổi chính mình bắt đầu từ việc kiểm tra và chuyển hoá suy nghĩ. Cũng chính từ đây, tôi học cách yêu thương người khác một cách thật sự…

Bên cạnh việc trao kiến thức, trung tâm có những gợi ý thực hành, kiểm tra mức độ thay đổi của bản thân. Các giáo viên, tức các tình nguyện viên, luôn sẵn lòng chia sẻ kinh nghiệm thực tế để mong học viên thật sự vượt qua trở ngại, phát huy sức mạnh nội tâm của bản thân.

Đó chính là những điều mà không một nơi nào có được!

noi-tam-hon-cat-tieng-hat-phan-2 (12)

Lời tri ân dành cho các học viên

Có lần, trời mưa tầm tã ngay trước giờ bắt đầu lớp học buổi tối. Hai bạn học viên Bùi Quốc Hiếu và Nguyễn Thị Minh Chính (cùng là sinh viên) đến trung tâm khi đã ướt sũng. Lên lớp, hai bạn ngồi dưới sàn dù trời lạnh mà không ngồi trên ghế. Hai bạn nói rằng: “Em không muốn làm ướt nệm của trung tâm”.

Bạn Lưu Nguyễn Thị Hợp (Kế toán, nhà ở quận 2) cũng thường tìm đến trung tâm để mua sách, mua card tặng bạn bè, tặng cả những người nước ngoài đến Việt Nam những quyển sách song ngữ. Đối với bạn, sản phẩm từ trung tâm cũng như những “đặc sản” không thể bỏ qua của Việt Nam.

Hợp nói: “Tuy không đến trung tâm thường xuyên, nhưng Hợp vẫn rất quý kiến thức mình được học ở trung tâm và vẫn thực hành. Nhờ làm theo những gì được dạy trong các khoá học mà Hợp có được sự kiên trì để hoàn tất chương trình cao học, giữ được bình tĩnh và quyết tâm để lấy được bằng lái xe ô tô. Hễ có dịp, Hợp đều giới thiệu với người khác về trung tâm vừa để người ấy nhận được ích lợi vừa để một nơi đáng quý như trung tâm được biết đến nhiều hơn, có thêm nhiều đóng góp cả về thời gian, công sức lẫn tài chính”…

Cứ thế, những học viên, dù chỉ tham gia vài khoá học, vẫn hỗ trợ trung tâm, bằng cách này hay cách khác. Và chính các học viên ấy cũng góp phần làm nên vẻ đẹp của trung tâm.

noi-tam-hon-cat-tieng-hat-phan-2 (13)

Có câu nói rằng “Ngôn bất tận tâm”, lời nói không sao diễn tả hết được tấm lòng. Tôi đã trải lòng mình về trung tâm. Nhưng cảm thấy vẫn còn chưa đủ. Và có lẽ sẽ không bao giờ nói đủ. Bởi có những điều sâu thẳm người ta chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim mà không thể thốt nên lời…

Phương Trinh
Phóng viên Báo Mực Tím

Xem: Nơi tâm hồn cất tiếng hát (kì I)

Phản hồi (Không có)

Leave a Reply