Thần hộ mệnh

Hồi còn bé, cứ tối đến là tôi thấy chị D. mặc áo ba lỗ, quần jean ống suông, dây chuyền mắt xích to bự đeo trên cổ, môi tô màu tím bầm theo kiểu Hàn quốc, đứng dựa tường, tay cầm điếu thuốc, mắt lim dim theo từng làn khói. Nhìn chị khác hẳn với hình ảnh dịu dàng trong bộ bà ba tôi thường thấy vào ban ngày. 

Chị D. khoảng chừng hai mươi mấy tuổi. Chị cùng người bạn trai tên T. thuê một căn phòng nhỏ trong dãy phòng trọ đối diện nhà tôi. Sau vài hôm, cái xóm nhỏ bắt đầu lầm rầm bàn tán: “Con D. nó làm gái bao. Thằng T. là giang hồ. Tối nào thằng T. cũng chở nó đi làm”. 

Bỗng một hôm, mùi xăng nồng nặc bốc lên từ phòng trọ của chị cùng tiếng gào khóc: “Tao xin mày T. ơi, mày đừng đốt. Cháy hết cả xóm bây giờ!”. Người bạn trai hét lên: “Mày có đi làm không? Không thì tao đốt!”. Thi thoảng, cả xóm lại một phen sợ khiếp vía. Đó là những hôm chị bị bệnh phụ nữ kéo dài nhiều ngày không dứt.

Chị hay mua hàng ở nhà tôi. Mấy hôm không đi làm nên không có tiền, chị xin thiếu. Đúng thời gian đó thì chủ nhà trọ không cho họ thuê nữa. Chị dọn đi mà chưa trả tiền mua hàng còn thiếu. Mọi người chắc mẩm là chị sẽ quỵt thôi. Má tôi nói: “Có 13 ngàn, chẳng đáng bao nhiêu. Họ dọn đi cũng tốt”. Mấy tuần sau, chị trở về xóm cũ, ghé vào cửa sổ nhà tôi gọi í ới: “Cô ơi, con trả tiền thiếu hôm trước”.

Từ ngày chị đến cho tới lúc chị đi, tôi chưa hề nói chuyện gì với chị. Chỉ là những miếng mảng cuộc đời chị hiển hiện trước con mắt trẻ thơ của tôi, lúc ấy. Dù cuộc đời lắm truân chuyên, dù nghề nghiệp nào vận vào mình, chị D. cũng vẫn giữ cho mình sự chính trực, sòng phẳng, đàng hoàng.

Vì thế mà gương mặt chị lúc nào cũng bừng sáng, dáng đi thanh thoát. Vì thế mà cả xóm chẳng nói ra nói vào về chị. Đã hơn 20 năm trôi qua, tôi vẫn nhớ đến chị với những đức tính đáng quý ấy.

than ho menh 2

Thần hộ mệnh của bạn là ai? Không phải một người vệ sĩ, một ông thần đèn, mà chính là những đức tính tốt đẹp, là phẩm hạnh, là lối sống của mình. Đó là ánh sáng của cuộc đời ta. Người xung quanh nhìn vào đấy để soi xét, để nghĩ tốt hay nghĩ xấu về ta.

Suy nghĩ là một dạng năng lượng vô hình không nhìn thấy được. Chúng ta đều biết nó có sức mạnh vô song. Đó là lý do vì sao chúng ta thường nguyện cầu và chúc phúc cho nhau.

Mỗi suy nghĩ đều tác động đến bản thân mình, đến người chúng ta nghĩ đến, đến môi trường xung quanh ta và đến cả địa cầu. Khi ai đó có những suy nghĩ tích cực về ta, đó chính là những lời chúc lành, là năng lượng sống, là nguồn sức mạnh nâng đỡ ta trong cuộc đời.

Chúng ta không cần phải thuê vệ sĩ, không phải cầu xin ai, mà có thể tự tạo ra vị thần hộ mệnh qua lối sống tốt đẹp của chính mình. Đã đến lúc chúng ta cần tạo điều kiện cho những đức tính quý báu trong ta phát triển, nhớ lại những gì chúng ta đã lỡ quên hay cố tình không nghe thấy tiếng gọi từ sâu thẳm tâm hồn mình.

3.7 3 votes
Article Rating
Đăng ký nhận thông báo
Khi có
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments