Dưới bóng tòa tháp Sydney

Chị tình nguyện viên người Úc lướt cây bút qua những địa điểm dự định sẽ đưa đoàn tình nguyện viên Việt Nam đến tham quan và dừng lại ở tòa tháp Sydney – tòa tháp được xem là cao nhất ở Nam bán cầu, tọa lạc ở trung tâm thương mại. Chị nhớ đến một cái tên và một sự kiện xảy ra… cách đây 2 năm về trước… Chị nhấc ống nghe và gọi cho John – một tình nguyện viên:
– Chào John, đã lâu rồi chúng tôi không gặp anh. Tôi gọi để nói với anh rằng chúng tôi thật sự cần anh trong những công việc tình nguyện mà anh đã làm. Và hơn hết… chúng tôi muốn gặp lại anh…
– Cảm ơn đã nhớ đến tôi… Tôi có thể giúp được việc gì?
– John, có một đoàn tình nguyện viên từ Việt Nam sang. Rất khó khăn để họ có thể đến được nơi đây. Chúng tôi dự định đưa họ đến một địa điểm nổi tiếng ở Sydney… anh biết đó…
– Tòa tháp Sydney – Giọng John nghe như vọng lên từ một hố băng lạnh lẽo.
– Tôi biết sự việc đã xảy ra hai năm trước… Anh là người biết rõ đường đến đó, là tay lái rất cừ khôi. Anh là tài xé tốt nhất có thể đưa đoàn tình nguyện viên đến đó tham quan. Và… cũng là lúc để bước ra khỏi cái bóng của sự kiện ấy… Nhưng tất cả tùy thuộc vào quyết định của anh…

Dưới bóng tòa tháp Sydney
Đầu dây bên kia hoàn toàn im lặng. Chỉ có tiếng gió cuối thu ở nước Úc rít lên liên hồi. Nhiều năm trước, John thường đưa vợ con đến tòa tháp này mua sắm, ngắm toàn cảnh thành phố Sydney. Rồi cách đây hai năm, cô con gái đã gieo mình xuống từ tầng cao nhất của tòa tháp…

Kể từ đó, John tránh đi con đường dẫn đến tòa tháo. John tránh giao tiếp với mọi người, tránh cả những công việc tình nguyện mà John từng say sưa làm. Lời chị tình nguyện viên văng vẳng bên tai ông: “có một đoàn tình nguyện viên từ Việt Nam sang. Rất khó khăn để họ có thể đến được nơi đây.” “Và… cũng là lúc để bước ra khỏi cái bóng của sự kiện ấy…”. John trả lời, chậm rãi từng chữ một:
– Được, tôi sẽ lái xe đến đón họ.

John đứng một mình dưới tòa tháp. Trong những cơn gió cuối thu. Những hình ảnh hai năm trước lần lượt hiện lên. Thời gian cứ trôi, nhưng John và vợ cứ mãi ở lại cái ngày hôm đó. “Bà ấy có quyền được sống những ngày bình yên… Và mình cũng vậy…”. Đoàn tình nguyện viên đã bước xuống từ tòa tháp để lên xe đến một điểm tham quan mới. Gương mặt họ sáng bừng sự vui thích, mãn nguyện. Hai năm qua, chưa bao giờ John có được hay nhìn thấy những gương mặt tỏa sáng như thế trong bốn bức tường của căn nhà, nơi hai vợ chồng chôn mình trong ký ức… Trái tim John ấm lại hình ảnh nụ cười trong veo của con gái… Đã đến lúc lên xe, John bước từng bước khỏi cái bóng của tòa tháp đang đổ dài trên nền đất…

Hết đêm nay, ngày mới sẽ bắt đầu.

Phương Trinh

Theo www.InnerSpace.vn

2
Bạn nghĩ gì về bài viết này

avatar

1 Comment threads
1 Thread replies
0 Followers
 
Most reacted comment
Hottest comment thread
2 Comment authors
Inner Space Việt NamSally Recent comment authors
  Đăng ký nhận thông báo  
mới nhất cũ nhất hay nhất
Khi có
Sally
Khách
Sally

Thời gian và sự can đảm khi cho mình cơ hội nhìn vào việc mình ko muốn nhìn. Rồi cứ tưởng là 1 con quái vật màu xám. Ai ngờ chỉ là cái cây đung đưa trong gió vào buổi tối thiếu ánh đèn.

Inner Space Việt Nam
Admin

Cám ơn những chia sẻ chân thành của bạn